- Ma kết (12/1)
- Ma Kết (Capricornus - Con Dê) (từ 22/12 đến 20/1)
"Những người thuộc cung Ma Kết đều thích cô độc, không phải cô độc như ở thiên đường, mà cô độc giữa chốn nhân gian ồn ào, cô độc cúi đầu chịu đựng trong những thùng rác tối tăm buồn thảm nhưng rất êm ấm. Cung Ma kết có thể có cuộc sống đồng thời vật chất và tinh thần, giàu sang và ăn mày, không giống với cuộc sống đã được xếp hạng, suy nghĩ thường lẩn quẩn, bị chết chóc và sinh tồn, tình dục và linh hồn làm điên đảo, quen biết bạn bè dễ như nhổ bãi nước bọt, nhưng ít gặp gỡ để dốc bầu tâm sự, nói năng thẳng thắn dễ làm mất lòng, là kẻ hoang tưởng..., yêu mình đến phát điên lên được,....,đồng thời lại là người căm giận mình đến tuyệt vọng."
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2007
Nam Dương
Part II

- Part II
- Đại học...
Ngày đó khờ khạo và ngu ngốc, e dè và rụt rè. Suốt cả 2 năm đầu, chỉ có đi học rồi về nhà. bạn bè trong lớp rất xa lạ, cũng có bạn đó, nhưng chỉ là những đứa ngồi gần nhau hay mượn tập hỏi bài. Chán vô cùng. Chỉ có điều hồi đó còn ngốc lắm nên hay "đu dây điện" , nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đâu đâu, giờ khôn ra hơn rồi, biết người biết ta, biết được dây điện nào có khả năng gây chết mình và cái nào là sợi dây cho mình nhúng nhảy.
Lên nămthứ 3, nhà trường xếp lớp theo chuyên ngành.
Lúc đó có một sự cố làm mình rất nản, mất hết hy vọng, thế cho nên mìn đã bỏ học 2 tuần đầu.
Vào lớp, tưởng rằng cũng sẽ lặng lẽ đi lặng lẽ về như 2 năm trước thôi. Nhưng không, gặp lại đứa bạn học chung lớp cấp 3. Tự nhiên hình thành nên nhóm "Tứ đại mỹ nhân" của tụi mình, cực kỳ hợp rơ.
Bây giờ đi lại con đường MTL đó với hàng cây điệp....(cái harvard bé nhỏ của tụi mình)...nhớ...nhớ cái đám học xong rồi ko chịu về mà ngồi lê đôi mách hết từ hàng chè sang hàng trái cây, nếu ko có hàng nào hết thì ngồi dưới cây điệp mơ mộng mấy cái viễn cảnh...vui cực....
20/11 năm ngoái, lần đầu tiên được đi chơi xa với bạn bè (thật ra cũng có lần về quê bé quỳnh nhưng chỗ đó cũng gần và ko phải bụi đời như lần này). Đêm đó nhiều chuyện vui quá, và cũng nhiều chuyện ngộ lắm nữa, vui mà không thể nào quên được, mỗi lần kể lại chuyến đi đó, đứa nào cũng ôm bụng cười.
Bây giờ, đứa được tốt nghiệp, đứa không được. Đứa có việc làm, đứa không có. Sao nghịch lý vậy, phải chi ai cũng được như nhau, chắc sẽ vui hơn nữa.
Sau 4 năm ở Đại học, hình như tất cả chỉ là số 0, thôi cho là 0.5 đi. Vì ít ra cũng trưởng thành trong nhận thức, cách cư xử xã hội. Nhìn lại 4 năm, mình đã học gì? không biết? mình làm được gì? không biết? chỉ biết "đu dây điện" thôi, thế cho nên dẫn đến hậu quả....
Đi làm...
Lần đầu tiên chính thức đi làm :21t
Đi làm trong cái toà nhà to to, có thang máy cửa kính. Văn phòng để máy điều hoà 10 độ, lạnh gớm.
Nhớ lại 3 tháng đó, khủng khiếp cứ như hồi lớp 12. Lúc đó mới biết được thế nào là stress....
Trốn vào toilet khóc tức tưởi, vừa chạy xe vừa khóc (may là có khẩu trang che rồi nên ko có bị xí hổ). Nhớ lần đó đi công việc ở Sheraton, cái restroom ở đó sang thế mà ko biết enjoy gì hết, chỉ biết đóng của khóc thầm thôi, chắc cũng 15p. Nhớ lại sao lúc đó mình có thể khóc ngon lành thế....bây giờ có bị đánh đau cũng ko thể khóc như vậy được.
Sau gần 3 tháng, "thả dây điện ra". Va chạm thực tế, biết được khả năng của mình ra sao, mình thích cái gì, mình phù hợp với cái gì.
Công việc hiện tại tốt(dù đang muốn nhảy đi, chẳng qua chưa có chỗ nhảy thôi), ko stress là tuyệt nhất. Trước đó mình chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm việc cũng nhưng yêu thích lĩnh vực này, bây giờ có lẽ sẽ chọn nó làm sự nghiệp nếu không có gì trở ngại, nhưng cũng không biết trước được chuyện gì, có thể sẽ có những thay đổi ko ngờ được.
...và còn nữa, nhiều tâm tư suy nghĩ để chia sẻ cùng blog....
Part I
- Part I
-
Tiểu học...
Mỗi sáng mẹ gọi dậy sớm, mẹ chải tóc, con bé mắt nhắm mắt mở thèm ngủ tiếp và thấy ghét trường học quá...Sau đó ba chở đi học không quên mua thức ăn sáng và đưa cho con bé cái bình nước hình gấu mèo gì đó...chiều 4g ngồi một góc nào đó ôm cái cặp trông ba đến đón về với mẹ. .sốt ruột lắm...
Lớp 1, lần đầu tiên đi học, bị ngồi bàn cuối, gần 1 thằng nhóc. (hình như sự khởi đầu này khiến mình về sau này khi đến một lớp học bị xếp chỗ ngồi là đều ngồi cạnh con trai, xấu tốt đều có cả..). Thằng bé cũng trông khờ ngu ngơ như mình, vẫn còn nhớ nó tên Phúc, nhớ là vì nó hay mua báo Nhi Đồng đọc xong rồi cho mình (lúc đó mình chưa được ba mẹ cho tiền đi học..)
Tiểu trung học...
Cái trường với cái tên rất kiêu "Trường Đào Tạo Học Sinh Giỏi", trường định mệnh...
Suốt 4 năm, mỗi ngày, từ 7g sáng đến 5g chiều, sống ở trường, cùng học, cùng chơi, cùng ăn, cùng ngủ..thời gian ở trường còn nhiều hơn thời gian ở với ba mẹ...như thế trường trở thành gia đình thứ 2.
Ngày đầu tiên gặp 1 con bé mũm mĩm mà trước giờ chưa từng thấy (bây giờ thì thấy nhiều người hơn nó), thấy cái mặt nó ngộ ngộ, người êm êm, mát mát, mặc kiểu váy đồng phục như búp bê...lúc đầu hay bị cái thằng to xác kia dzê (ha'ha'). được ngồi chung bàn với nó, thế là thành bạn...suốt 4 năm ngủ trưa với nó phát hiện ra 1 điều.... con bé này khi ngủ cái mặt khó ưa thiệt (ko biết K thấy mày khi ngủ nghĩ sao, tao thì cảm thấy vậy đó ).
Ngồi chung bàn có 1 thằng to xác nhưng cà tưng, trong lớp ít có ai ưa, nhưng cuối cùng lại là bạn rất thân của mình. Đúng là định mệnh. Hồi đó ghét lắm, ỷ to xác bắt nạt mình, đánh mình....mình hận....mình ghét loại công tử bột khoe khoang..gọi điện cho ng ta hỏi bài...mà cứ cố tình nói là "tôm hùm nướng thơm quá". Những chuyện không đâu vào đâu giữa anh và em là hồi ức đẹp của em, em ko bao giờ quên được cho đến ngày cuối cùng em được sống. 4 năm dài nhưng có những khoảnh khắc ngắn đẹp đẽ nhớ mãi..
Trung học
Trường mới, nao nức, nhưng ko thích lắm. Quen được cô bé Rùa ngây thơ đáng yêu, lãng mạn, nội tâm, chăm học, chăm làm, "khiêm tốn, thật thà, dũng cảm" (đúng ko Rùa), chỉ có 1 yếu điểm là....lụy tình quá. 3 năm trung học như một địa ngục khi đến lớp, nghĩ lại vẫn thấy rùng mình, học, học nữa, học mãi, học đến ngu người thì thôi....
Cuối cùng thì cũng may mắn tốt nghiệp và vô được đại học....
Tối mai sẽ tiếp, bây giờ ngủ, ngày mai phải dậy sớm đi làm...